tôi thường đứng ở ban công cũ,
suy nghĩ về một thời khắc và
một dạng đời sống khác, bạn tôi
thời trung học hỏi lương tháng mày
được bao nhiêu, tôi trả lời rằng
lương tháng của mày tính bằng sự
thoái hóa, nhưng tôi không chắc lắm
đúng là ban công rất cũ nhưng
tôi tưởng như cũng giống bé Mít
cũng có thể không là sự tươi
mới, có thể con tôi đã sống
ở thế kỷ mười lăm, bạn tôi
lại hỏi về những chiếc áo cũ
tôi bảo rằng cũng giống bé Mít
có thể ban công này đang mới
dần để nó sẽ càng ngày càng
tươi mới, như một dạng đời sống
khác, nó đến từ tương lai, rồi
nó sẽ diễn lại tấn trò của
tôi mặc dù tôi không chết sau
vụ đụng xe, tôi sẽ dạy nó
một vài điều rất cũ, rất mới
bé Mít không hề biết những người
rất lạ này, họ là bạn tôi
có thể Mít đã từng là bạn
họ, trong tương lai chăng? hoặc hơn
tôi giặt tã cho con, một bãi
cứt vàng chóe, biết đâu, nó đã
là màu đen, vợ tôi bảo tôi
anh hãy đi đổ rác, miệng nàng
không động, nhưng tôi biết chắc chắn
hàng xóm của chúng tôi thường trông
chờ tôi làm điều đó, họ có
một chiếc máy giặt, họ muốn xài
điện “chùa”, tôi nhớ rõ hai hôm
trước, tôi đi chợ, đã có rất
nhiều mùi, tủ lạnh của chúng tôi
đầy ắp thịt và thịt, tôi nhớ
rõ người đàn bà béo bán thịt
giống hệt người trông xe trong bệnh
viện, tôi đoán, nhà họ cũng có
một cái ban công cũ kĩ, họ
luôn dặn tôi nấu chân giò cho
vợ để có nhiều sữa, và rồi
cái miệng nhỏ nhắn của bé Mít
bú, tôi lại hình dung ra một
quang cảnh lạ mắt, có thể Mít
đang ăn một cọng cỏ đấy, nhưng
đã ba tuần rồi, rốn Mít chưa
rụng, tôi ra ban công và thường
suy nghĩ nhiều về, có thể lắm
một con mèo chẳng hạn, của tôi,
nó bỏ đi khi già rục ruỗng
tôi cũng thường kì cọ cho bé
và cho bản thân, có thể ghét
hoặc lông mèo sẽ thành một cuống
rốn khác, bé Mít ngủ nhắm mắt
tôi biết, bé không hề tính toán
để chào đời, tất cả sự có mặt
của bé, có thể chỉ là do sự
toan tính của chúng tôi, nàng bảo
nó trông hệt như anh, nhưng nó
sẽ diễn một vở kịch khác dù
cho, tình tiết có y hệt như
bây giờ, hệt như ngày hôm nọ
tôi bồn chồn trước phòng chờ đẻ
tôi thấy một ngày nào đó, sẽ
tái diễn, một cọng tóc của Mít
bay bay trong chiều, y hệt như
chiều nay, tôi trông thấy từng bông
hoa trinh nữ, rụng khô quanh ghế
có thể nào, một ngày kia, nó,
con tôi, sẽ ngồi ngay đó, hoặc
một gã trai như tôi, nó sẽ
hạnh phúc hoặc đau khổ, hoặc một
sinh linh sẽ lìa đời, nhưng kìa
tôi đâu có đóng đinh, hệt như
tôi đã bị đóng đinh, một tâm
thế mới, hoặc tái diễn trên ban
công, suy nghĩ về những điều rất
khác, đó chính là ngày hôm nay
Mít mặc áo có in hình một
chú gấu con dễ thương, tôi thì
chỉ biết về tác dụng của mật
gấu, bố tôi đã thấy người ta
lấy mật gấu từ một khoang bụng
đỏ tươi, nhưng khác xa màu kinh
nguyệt của nàng, mẹ tôi cũng có
kinh trở lại, sau khi bà sinh
ra tôi trong, một ngôi nhà đất
khác xa chỗ tôi đang đứng, và
không thể nhìn thấy, một ánh điện
đang chiếu lên đôi chân người đàn
bà mặc váy ngủ hớ hênh trong
căn nhà phía trước, và hàng chuối
bố mẹ tôi trồng khi tôi lên
ba, không thể tái diễn trước mặt
tôi, ngay bây giờ, nhưng rồi thì
tôi cũng không thể diễn lại tấn trò
của bố tôi, ông hút thuốc lào
mà cách nhả khói của tôi lại
khác, thậm chí em trai tôi, nhưng
rồi thì, ai đó sẽ tát Mít
ai đó sẽ thương yêu nó, ai
đó sẽ dạy nó sống, khác tôi
bây giờ, khác cả cách cưng chiều
hoặc ai đó sẽ thay tã cho
con của Mít, một loại tã khác
hệt như Mít bây giờ không dùng
vải màn, mẹ Mít cũng không kiêng
một vài món bổ dưỡng, một vài
động tác tốt, tôi nhìn xa khỏi
ban công, tôi nhớ về điệu bộ,
một dáng đi của tôi trong thành
phố, tôi hình dung Mít là một
cô thôn nữ, thật đặc biệt mai
sau, nhưng mẹ Mít nhất định thắng
nàng quyết chiến thắng trong cuộc đời
mà Mít thì có thể sẽ, khác
đôi mắt nó thao láo, tôi cho
Mít bú bình, mùi nước xả thơm
nhưng khác biệt mùi lúa non, tôi
không nhớ lắm, nó cũng khác mùi
quanh đây, chị tôi làm công nhân
thường dùng một loại nước hoa rẻ
tiền, có thể, sau này Mít sẽ
trồng một giàn Thiên Lý ngay ban
công này, da nó như lúc này
sẽ như cánh hoa Thiên Lý, rất
mịn, tiếng của người đàn bà nằm
cạnh vợ tôi trong bệnh viện vọng
lại, nhưng vợ tôi ngăn, nàng nói
anh hãy kiếm ba bữa cơm, thế
mà tôi thì lãng mạn thế, rồi
một tràng tiếng khóc, có thể Mít
đòi bú, có thể, nó vừa ỉa
có thể nó lạnh hoặc bị muỗi
tấn công, có thể nó mơ về
một gia đình khác, nó hoàn toàn
khác, không nóng như chỗ này, hoặc
không có tiếng xe máy rồ ga
không có tiếng rao của bánh
mì bánh ú bánh bột lọc bắp
luộc thuốc diệt chuột hoặc có thể
nó không quen mùi canh rau ngót
này, bởi nó vừa chào đời, nó
vừa kịp lạ một đời sống khác
Sài Gòn 14/4/2009
© Bỉm
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ của Bỉm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ của Bỉm. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2009
Thứ Năm, 19 tháng 3, 2009
Nửa đêm nghĩ về út
Út ạ, khi cả thế giới đang
làm một số việc thì anh lủi
vào chính giữ sân khấu để trầm
ngâm ngân nga út ạ, thế là...
thế là hôm nay anh rơi vào
vị trí của một người nổi tiếng
rất thật và cũng từ hôm
nay anh thêm lựa chọn được lẩn
[trốn ngay chính giữa sân khấu này]
út ạ, mọi người luôn có một
số việc để làm, bây giờ anh
cũng có một số việc, anh tắm
khuya và tự dưng nghĩ về em
về tình yêu của bọn mình và
anh vẫn đứng giữa sân khấu này
nhiều người la ó lắm út ạ
bọn anh vừa la ó vừa hướng
bọn anh vừa vẫy tay vừa hướng
về một hình tượng không thể hiểu
ừ bọn anh không thể hiểu nổi
chắc rồi, anh đứng chung với họ
út ạ, thật vậy anh không thể
hiểu nổi bầu trời đó là của
bọn anh căn nhà đó là của
bọn anh gió thổi mây bay là
của bọn anh mùi xà phòng đó
là của bọn anh, anh vẫn không
hiểu những gương mặt quen thuộc đến
thế là của bọn anh họ đâu
vẫn đó những cái miệng quen thuộc
đến thế là của bọn anh nhưng
sao anh vẫn la ó và hướng
đấy anh tắm ở giữa sân khấu
cái màu tóc mới thật là đúng
của bọn anh cái màu mắt mới
thật là đúng của bọn anh nhưng
sao anh vẫn hướng phía đó đó
miệng anh mở đồng loạt với bọn
anh và la ó miệng anh mở
cùng bọn anh và nhăn nhó đó
đó đó, nhưng anh đang nói về
tình yêu của anh họ vẫn đứng
đó nói về tình yêu của bọn
anh họ vẫn đứng đó và nói
về tình yêu của anh, của anh
là một đêm, không phải, một ngày,
anh thấy không có gì để kể
về chúng mình út ạ, chúng mình,
dù vậy anh vẫn la ó và
hướng, đó đó, anh thấy tóc nhiều
tóc lắm nhiều tóc em lắm mắt
mắt em nhiều lắm nhưng anh vẫn
đứng giữa sân khấu la ó cùng
tất thảy mọi người bây giờ đã
đúng rồi, họ đã thành khán giả
đúng rồi, họ đã thành khán giả
đúng
rồi
họ
đã-thành-khán-giả
Tặng út, một trong số những người yêu mà anh tưởng tượng ra khi anh nổi cơn điên nói huyên thuyên và lúc ấy thì anh thực sự là rất vô duyên.
© Bỉm
làm một số việc thì anh lủi
vào chính giữ sân khấu để trầm
ngâm ngân nga út ạ, thế là...
thế là hôm nay anh rơi vào
vị trí của một người nổi tiếng
rất thật và cũng từ hôm
nay anh thêm lựa chọn được lẩn
[trốn ngay chính giữa sân khấu này]
út ạ, mọi người luôn có một
số việc để làm, bây giờ anh
cũng có một số việc, anh tắm
khuya và tự dưng nghĩ về em
về tình yêu của bọn mình và
anh vẫn đứng giữa sân khấu này
nhiều người la ó lắm út ạ
bọn anh vừa la ó vừa hướng
bọn anh vừa vẫy tay vừa hướng
về một hình tượng không thể hiểu
ừ bọn anh không thể hiểu nổi
chắc rồi, anh đứng chung với họ
út ạ, thật vậy anh không thể
hiểu nổi bầu trời đó là của
bọn anh căn nhà đó là của
bọn anh gió thổi mây bay là
của bọn anh mùi xà phòng đó
là của bọn anh, anh vẫn không
hiểu những gương mặt quen thuộc đến
thế là của bọn anh họ đâu
vẫn đó những cái miệng quen thuộc
đến thế là của bọn anh nhưng
sao anh vẫn la ó và hướng
đấy anh tắm ở giữa sân khấu
cái màu tóc mới thật là đúng
của bọn anh cái màu mắt mới
thật là đúng của bọn anh nhưng
sao anh vẫn hướng phía đó đó
miệng anh mở đồng loạt với bọn
anh và la ó miệng anh mở
cùng bọn anh và nhăn nhó đó
đó đó, nhưng anh đang nói về
tình yêu của anh họ vẫn đứng
đó nói về tình yêu của bọn
anh họ vẫn đứng đó và nói
về tình yêu của anh, của anh
là một đêm, không phải, một ngày,
anh thấy không có gì để kể
về chúng mình út ạ, chúng mình,
dù vậy anh vẫn la ó và
hướng, đó đó, anh thấy tóc nhiều
tóc lắm nhiều tóc em lắm mắt
mắt em nhiều lắm nhưng anh vẫn
đứng giữa sân khấu la ó cùng
tất thảy mọi người bây giờ đã
đúng rồi, họ đã thành khán giả
đúng rồi, họ đã thành khán giả
đúng
rồi
họ
đã-thành-khán-giả
Tặng út, một trong số những người yêu mà anh tưởng tượng ra khi anh nổi cơn điên nói huyên thuyên và lúc ấy thì anh thực sự là rất vô duyên.
© Bỉm
Thứ Tư, 4 tháng 3, 2009
Đạo đức
Gã dậm chân thình thịch và quát mắng
Gã im lặng và lủi
Gã dạy đời
Gã lắc vòng và vẽ mặt
Gã xin ăn và tiếp tục lắc vòng và tiếp tục múa cột
Gã đi đụ dạo chẳng được xu nào
Tiếp tục đụ dạo
Và suy tư về công cuộc cách tân
Gã dậm chân thình thịch và chửi bới
Gã im lặng và lủi
Gã dạy đời
Gã - một - tên - thi -sĩ - nửa - mùa - tiêu - biểu
© Bỉm
Gã im lặng và lủi
Gã dạy đời
Gã lắc vòng và vẽ mặt
Gã xin ăn và tiếp tục lắc vòng và tiếp tục múa cột
Gã đi đụ dạo chẳng được xu nào
Tiếp tục đụ dạo
Và suy tư về công cuộc cách tân
Gã dậm chân thình thịch và chửi bới
Gã im lặng và lủi
Gã dạy đời
Gã - một - tên - thi -sĩ - nửa - mùa - tiêu - biểu
© Bỉm
Thứ Tư, 25 tháng 2, 2009
Bài thơ thứ nhất (ba)
Một tiến trình thụt lùi, được hoạch định bằng sự-lựa-chọn-vô-bổ. Gã biết khoảnh khắc gã vồ chụp được quá khứ một rơi vỡ là khoảnh khắc gã không thể nào thực hiện một chuyển động lý tưởng. Đó chính là sự lựa chọn-thụt-lùi-hiện-trạng, hành động làm gã hồ hởi với sự sự kiện đó - sự kiện mà gã là hung thủ-ngu-xuẩn-nhất-được yêu thương.
© Bỉm
© Bỉm
Bài thơ thứ nhất (hai)
Trong một đêm gã làm được năm bài thơ văn xuôi thượng hạng. Đây chính là món ăn thối nát của tư duy gã-gã-một kẻ ăn mày dĩ vãng ngay giây phút này. Gã bàng hoàng trước những ẩn ức quá thể riêng biệt. Và, không thể nào biện bạch cho chứng hồ đồ dễ thương của gã-một chứng bệnh di truyền, cơn đau gã bị thừa hưởng từ một phần di sản của bố gã (1), một ít hồi môn của mẹ vợ gã (2), cả những căn bệnh của thiên hạ nào đó, gã nhe răng trong cơn khoái lạc được bốc cứt ăn vã*
(1):cần phải xét nghiệm ADN
(2) ả là một kẻ sở hữu đương nhiên một trạng thái mù lòa trước gã
*: Cứt gì cũng được, nhưng tuyệt nhiên, miệng tôi đầy những cứt
© Bỉm
(1):cần phải xét nghiệm ADN
(2) ả là một kẻ sở hữu đương nhiên một trạng thái mù lòa trước gã
*: Cứt gì cũng được, nhưng tuyệt nhiên, miệng tôi đầy những cứt
© Bỉm
Bài thơ thứ nhất
Rất buồn cuời, gã lên gân cho họ. Gã hoàn thành một màn lòe bịp mọi cụ thể hóa suy thoái, mọi xung năng bạo loạn. Gã lên gân cho công cuộc riêng tư, gã làm kẻ bố già dân tộc, gã uống cocacola-pepsi-cafe không đường và một số thứ khác. Gã vừa mua một chiếc tủ lạnh và lủi vào giường tôi. Gã lên gân cho công cuộc uống nước của cả loài người và gào to vào tai tôi:
"sao mày lại tẩy chay tao ra khỏi nó-
-một-kẻ-lưu-vong-ngay-trên-thể-xác-của-chính-tụi-mình."
©Bỉm - Trong một nỗ lực đạo văn tầm cỡ quốc tế
"sao mày lại tẩy chay tao ra khỏi nó-
-một-kẻ-lưu-vong-ngay-trên-thể-xác-của-chính-tụi-mình."
©Bỉm - Trong một nỗ lực đạo văn tầm cỡ quốc tế
Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2008
Phát hiện
Là cái bóng của ai vậy nhỉ
Sao lại giống bóng tôi và chiếc mũ
Nơi bàn chân tôi bắt đầu
Là cái bóng ai vậy nhỉ
Sao lại giống bóng tôi hay là
Hình như cái bóng tôi hay là
Có thể mang đi báo cáo
Hoặc sung làm của công!!!
© Bỉm
Sao lại giống bóng tôi và chiếc mũ
Nơi bàn chân tôi bắt đầu
Là cái bóng ai vậy nhỉ
Sao lại giống bóng tôi hay là
Hình như cái bóng tôi hay là
Có thể mang đi báo cáo
Hoặc sung làm của công!!!
© Bỉm
Thứ Hai, 27 tháng 10, 2008
l[nh]ảm 39
dân Sài Gòn đã uống café bắp từ rất lâu
thay vì dùng bắp cho gà ăn
họ đem rang xay thành thứ có nhãn hiệu "café bột"
từng hạt café mốc meo trong xó
chỉ chực được đốt thành tro bay
họ cứ một mực café này không phải café bắp
cũng chẳng biết mùi vị
họ uống trên danh nghĩa một liều thuốc
xoa dịu cơn danh dự cho bộ mặt họ
và từng hạt café vẫn bị chín ép
vẫn ngập ngụa bùn sạn
Sài Gòn 2008
© Bỉm
thay vì dùng bắp cho gà ăn
họ đem rang xay thành thứ có nhãn hiệu "café bột"
từng hạt café mốc meo trong xó
chỉ chực được đốt thành tro bay
họ cứ một mực café này không phải café bắp
cũng chẳng biết mùi vị
họ uống trên danh nghĩa một liều thuốc
xoa dịu cơn danh dự cho bộ mặt họ
và từng hạt café vẫn bị chín ép
vẫn ngập ngụa bùn sạn
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 38
khi niềm tinh tế tôi lộ dần
tôi không mùi trước thế giới loài người
đã mở miệng tỏ tình với một cô điếm chuyên nghiệp [vụ]
bình mới rượu cũ
không gian luôn như kẹt xe ở Việt Nam
triều cường dâng hạ mỗi ngày
như ý nghĩ cô điếm lả lơi bảo tôi thằng lừa đảo
vẫn phải bắt thú rừng hoặc các món thú rừng giả mạo
sẽ đến một ngày tôi tàn sát
những thảm hoạ âm ỉ từ lòng đất
ngột ngạt cuống họng kẻ đạo đức giả
con chim bay và tôi cũng bay
Sài Gòn 2008
© Bỉm
tôi không mùi trước thế giới loài người
đã mở miệng tỏ tình với một cô điếm chuyên nghiệp [vụ]
bình mới rượu cũ
không gian luôn như kẹt xe ở Việt Nam
triều cường dâng hạ mỗi ngày
như ý nghĩ cô điếm lả lơi bảo tôi thằng lừa đảo
vẫn phải bắt thú rừng hoặc các món thú rừng giả mạo
sẽ đến một ngày tôi tàn sát
những thảm hoạ âm ỉ từ lòng đất
ngột ngạt cuống họng kẻ đạo đức giả
con chim bay và tôi cũng bay
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 37
và hắn sống là để
hắn ăn và hắn ăn
là để hắn sống và
hắn xuýt nôn ngay khi
hắn vừa ăn xong với
ý nghĩ vụt đến hắn
vừa ăn thứ thịt đã
được nấu chín và hắn
đã sống là để hắn
ăn và hắn đã ăn
là để hắn sống và
hắn xuýt nôn ngay khi
vừa ăn xong với ý
nghĩ vụt đến hắn vừa
ăn thứ thịt đã được
nấu chín và hắn sẽ
sống là để hắn ăn
và hắn sẽ ăn là
để hắn sống và hắn
xuýt nôn ngay khi vừa
ăn xong với ý nghĩ
vụt đến hắn vừa ăn
thứ thịt đã được nấu
chín
Sài Gòn 2008
© Bỉm
hắn ăn và hắn ăn
là để hắn sống và
hắn xuýt nôn ngay khi
hắn vừa ăn xong với
ý nghĩ vụt đến hắn
vừa ăn thứ thịt đã
được nấu chín và hắn
đã sống là để hắn
ăn và hắn đã ăn
là để hắn sống và
hắn xuýt nôn ngay khi
vừa ăn xong với ý
nghĩ vụt đến hắn vừa
ăn thứ thịt đã được
nấu chín và hắn sẽ
sống là để hắn ăn
và hắn sẽ ăn là
để hắn sống và hắn
xuýt nôn ngay khi vừa
ăn xong với ý nghĩ
vụt đến hắn vừa ăn
thứ thịt đã được nấu
chín
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 36
những quả núi quanh
nhà đang trụi em
đĩ khọm phơi xương
mu từng ngày bầy
rận tranh thủ chế
tạo áo giáp hệt
như mỗi nóc nhà
trên đỉnh núi chờ
ngày em đĩ hồi
sinh lông mu mơn
mởn hoài bão vĩ
nhân mải lo tìm
kiếm hoá chất chế
tạo quan tài siêu
tốc sớm mai dần
gắt dầy thêm lớp
kem dưỡng da chống
nắng
Sài Gòn 2008
© Bỉm
nhà đang trụi em
đĩ khọm phơi xương
mu từng ngày bầy
rận tranh thủ chế
tạo áo giáp hệt
như mỗi nóc nhà
trên đỉnh núi chờ
ngày em đĩ hồi
sinh lông mu mơn
mởn hoài bão vĩ
nhân mải lo tìm
kiếm hoá chất chế
tạo quan tài siêu
tốc sớm mai dần
gắt dầy thêm lớp
kem dưỡng da chống
nắng
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 35
cơn mưa đêm qua đã tạnh cùng với ghèn gỉ
trước mắt là từng chiếc đầu chân
đuôi ruột chó la liệt dưới vòi nước buổi sáng
hèn chi
thong dong qua cánh đồng mới gặt khoảng trống gió lùa ập từ dạ dày ợ lên cổ họng
toàn mùi chó chết và lá thúi địt
tọng bia rượu đầy lỗ miệng tuôn ra lũ điêu ngoa cặc dái lồn hĩm cu bướm chim...
lặng nghe tôi điêu ngoa tay không bắt ruồi
tôi
một thằng lưu manh bị trí thức giả danh
phọt ra cùng cứt đái và tinh trùng và máu và bệnh dịch hạch và từng phút hứng tình
lặng nghe tôi hâm lên bầu trời màu xám tro
nhiệt độ trong não cũng hấp thụ năng lượng từ chó chết gà chết lợn chết...
và
lá thúi địt...
Sài Gòn 2008
© Bỉm
trước mắt là từng chiếc đầu chân
đuôi ruột chó la liệt dưới vòi nước buổi sáng
hèn chi
thong dong qua cánh đồng mới gặt khoảng trống gió lùa ập từ dạ dày ợ lên cổ họng
toàn mùi chó chết và lá thúi địt
tọng bia rượu đầy lỗ miệng tuôn ra lũ điêu ngoa cặc dái lồn hĩm cu bướm chim...
lặng nghe tôi điêu ngoa tay không bắt ruồi
tôi
một thằng lưu manh bị trí thức giả danh
phọt ra cùng cứt đái và tinh trùng và máu và bệnh dịch hạch và từng phút hứng tình
lặng nghe tôi hâm lên bầu trời màu xám tro
nhiệt độ trong não cũng hấp thụ năng lượng từ chó chết gà chết lợn chết...
và
lá thúi địt...
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 34
căn phòng này không giống
một căn phòng mẫu mực
của nhà thơ vài chiếc
áo quần vài chiếc ba
lô vài quyển sách ngắn
dài dầy mỏng luôn tung
toé không bao giờ yên
tĩnh không bao giờ tối
ỏm và chẳng có ánh
mặt trời cả trong lẫn
ngoài những khi náo động
các bức tường sụp đổ
giữa vô vàn sóng biển
sóng người trơ ra một
anh chàng mặc quần thủng
đít trước mặt thiên hạ
Sài Gòn 2008
© Bỉm
một căn phòng mẫu mực
của nhà thơ vài chiếc
áo quần vài chiếc ba
lô vài quyển sách ngắn
dài dầy mỏng luôn tung
toé không bao giờ yên
tĩnh không bao giờ tối
ỏm và chẳng có ánh
mặt trời cả trong lẫn
ngoài những khi náo động
các bức tường sụp đổ
giữa vô vàn sóng biển
sóng người trơ ra một
anh chàng mặc quần thủng
đít trước mặt thiên hạ
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 32
tách biệt sự điên loạn và cá tính tri thức và phẩm cách
thân thể ọc ạch một ngày mưa đầu mùa
sống thì có hai cái đầu và hai thân người
một thân người có hai cái đầu / một thân người không có cái đầu
thỉnh khi hoặc triền miên dùng cái thân có hai cái đầu
để kiếm cơm
để xoa dịu con cặc nứng
lại vừa di chuyển đây đó tâm thần bất định với
thân người không đầu
đọc hai tiểu thuyết mỗi tối
bằng tay
lên đồng rồi thiếp đi
thế là buổi sáng lại mọc thêm hai cái đầu
Sài Gòn 2008
© Bỉm
thân thể ọc ạch một ngày mưa đầu mùa
sống thì có hai cái đầu và hai thân người
một thân người có hai cái đầu / một thân người không có cái đầu
thỉnh khi hoặc triền miên dùng cái thân có hai cái đầu
để kiếm cơm
để xoa dịu con cặc nứng
lại vừa di chuyển đây đó tâm thần bất định với
thân người không đầu
đọc hai tiểu thuyết mỗi tối
bằng tay
lên đồng rồi thiếp đi
thế là buổi sáng lại mọc thêm hai cái đầu
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 31
thế là tôi đã được dạy về lòng căm thù
tôi được dạy về định hướng bản thân
những giá trị đạo đức
liệu có thể nào lương tâm tôi tan ra
vào huyết quản của từng cá thể
xác tôi đang phân huỷ mảng còn lại
Sài Gòn 2008
© Bỉm
tôi được dạy về định hướng bản thân
những giá trị đạo đức
liệu có thể nào lương tâm tôi tan ra
vào huyết quản của từng cá thể
xác tôi đang phân huỷ mảng còn lại
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 30
đèn khác màu trong chợ Việt Lập
chiếu lên khuôn mặt cô gái có đôi mắt một mí
sáu con chuột chạy ra vào
miệng cống sát lề
con cụt đuôi đang tha một cái băng vệ sinh
vỏ trái cây rải rác
từ gầm xe đẩy tới những cái chân nhiều màu
tới cửa hàng đồ lót
tới cổng công ty nhựa Bình Minh
và vài và nhiều nơi khác
Sài Gòn 2008
© Bỉm
chiếu lên khuôn mặt cô gái có đôi mắt một mí
sáu con chuột chạy ra vào
miệng cống sát lề
con cụt đuôi đang tha một cái băng vệ sinh
vỏ trái cây rải rác
từ gầm xe đẩy tới những cái chân nhiều màu
tới cửa hàng đồ lót
tới cổng công ty nhựa Bình Minh
và vài và nhiều nơi khác
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 29
nơi này không có đồi cỏ tranh
buổi tối mệt mỏi
úp thân người xuống nền gạch men và bịt lỗ tai
thay vì úp mặt xuống đất đỏ
thi sĩ dụi mắt đi về từ phía công viên
em gái dụi mắt chạy đi nhận báo
mặt trời lên như mọi ngày
khói bụi thay dần sương
nhìn ngang phía mặt trời
và ngày
Sài Gòn 2008
© Bỉm
buổi tối mệt mỏi
úp thân người xuống nền gạch men và bịt lỗ tai
thay vì úp mặt xuống đất đỏ
thi sĩ dụi mắt đi về từ phía công viên
em gái dụi mắt chạy đi nhận báo
mặt trời lên như mọi ngày
khói bụi thay dần sương
nhìn ngang phía mặt trời
và ngày
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 28
giấc mơ gia đình trẻ vừa tan vỡ
bước chân nhảy nhót
của cô gái đồng bằng sông cửu long
làm dịu cơn đau từ thai nhi quẫy đạp trong bụng
con nhện
trên trần nhà đã chết khô
còn vương chút tơ phủ lên thân thể người chồng
anh ta vẫn về vào buổi tối từ phía nhà hàng
với ổ bánh mì cháy xém
Sài Gòn 2008
© Bỉm
bước chân nhảy nhót
của cô gái đồng bằng sông cửu long
làm dịu cơn đau từ thai nhi quẫy đạp trong bụng
con nhện
trên trần nhà đã chết khô
còn vương chút tơ phủ lên thân thể người chồng
anh ta vẫn về vào buổi tối từ phía nhà hàng
với ổ bánh mì cháy xém
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 27
phát hiện to lớn
tôi buổi trưa tản mạn và xơ xác
hoá ra ngôn ngữ phải thật kêu thật to tát
những ký tự rỗng tuếch
vài tên nửa mùa
lảm nhảm thì chỉ có nước tự mà nghe
hay cần trở thành triết gia
mang bộ mặt lạnh lùng và hợm hĩnh
thế thì
đành
khi có ham muốn ngồi nhậu với nhân gian
"lên gân em những luồng xoáy đôi mắt
hét vào hư không từ đéooooo"
thế là giải thoát
và em trở nên tiếng nổi như "[l]cồn"
Sài Gòn 2008
© Bỉm
tôi buổi trưa tản mạn và xơ xác
hoá ra ngôn ngữ phải thật kêu thật to tát
những ký tự rỗng tuếch
vài tên nửa mùa
lảm nhảm thì chỉ có nước tự mà nghe
hay cần trở thành triết gia
mang bộ mặt lạnh lùng và hợm hĩnh
thế thì
đành
khi có ham muốn ngồi nhậu với nhân gian
"lên gân em những luồng xoáy đôi mắt
hét vào hư không từ đéooooo"
thế là giải thoát
và em trở nên tiếng nổi như "[l]cồn"
Sài Gòn 2008
© Bỉm
l[nh]ảm 26
mỗi khi nêu
tên một ai
đó tớ thường
ngọng
[Heidegger] tớ lại
gọi thành [người]
[Hitler] tới lại
gọi thành [người]
[Hồ Chí Minh]
tớ lại gọi
thành [người] hay
anh [Tám sẹo]
tớ lại gọi
thành [người]
[bây] giờ tớ
vẫn thường [ngọng]
khi nêu tên
một [ai] đó
Sài Gòn 2008
© Bỉm
tên một ai
đó tớ thường
ngọng
[Heidegger] tớ lại
gọi thành [người]
[Hitler] tới lại
gọi thành [người]
[Hồ Chí Minh]
tớ lại gọi
thành [người] hay
anh [Tám sẹo]
tớ lại gọi
thành [người]
[bây] giờ tớ
vẫn thường [ngọng]
khi nêu tên
một [ai] đó
Sài Gòn 2008
© Bỉm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)