căn phong này
tôi với giọng hát rè rè
chính mình
sự bất lực dâng tràn
đôi mắt dần lệch
ngờ nghệch
giọng hát rè rè cất lên
thưa thớt
lẻ loi
tiếng động nào ăn nhập
bóng tối
là
đây
những bông cúc khô rồi
còn tôi
với
những bông cúc khô rồi
còn tôi với điều gì
chưa sáng tỏ
cây đàn đứt một dây
và
giọng hát rè rè cất lên
bóng tối
vây
kín
tôi và những bông hoa khô
vây kín
chiếc bình
những bông hoa đã chết
khônnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnng
giọng hát rè
những bông hoa đã chết
Sài Gòn 23/11/2008
© Bỉm
0 nhận xét:
Đăng một Nhận xét
Chào bạn, bạn có thể chửi mình vài câu cho vui chứ.